
vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề:
Tâm Tịnh Cõi Nước Tịnh.
Có một vị Phật tử rất thuần thành, mỗi ngày đều hái hoa trong vườn nhà mình mang đến chùa dâng
cúng Phật. Một hôm khi cô đang mang hoa tươi đến cúng Phật, tình cờ gặp thiền sư từ giảng đường đi ra.
Thiền sư hoan hỷ nói: Con mỗi ngày đều chí thành mang hoa hương đến cúng Phật như thế, y theo lời ghi:
“Người nào thường dùng hoa hương cúng Phật, đời sau sẽ được quả báo tướng mạo xinh đẹp”.
Cô Phật tử rất vui đáp:- Đây là việc nên làm, con mỗi ngày khi đến chùa lễ Phật, tự cảm thấy trong tâm
mát mẻ, giống như đã tẩy sạch hết các lỗi lầm, nhưng về đến nhà thì tâm khởi lên buồn phiền, vì gia đình
chúng con ở giữa phố thị ồn ào thì làm sao giữ được tâm thuần trong sáng thanh tịnh được.
Thiền sư hỏi: Con dâng hoa tươi cúng Phật, chắc là con có chút hiểu biết về hoa.
Bây giờ thầy hỏi con, làm thế nào để giữ gìn cho hoa thường được tươi đẹp.
Phật tử đáp:- Phương pháp giữ cho đóa hoa tươi đẹp là mỗi ngày phải thay nước và cắt bỏ một phần
dưới của thân hoa,vì phần dưới thân ngâm trong nước nên dễ bị hư thối, khi hư thối thì không hút được
chất dinh dưỡng, dẫn đến hoa mau héo tàn.
Thiền sư nói:- Việc giữ gìn tâm trong sáng thanh tịnh cũng như thế. Hoàn cảnh sinh hoạt của chúng ta
cũng giống như nước trong bình. Chúng ta chính là hoa, chỉ có thường xuyên thanh lọc thân tâm thanh tịnh, sửa đổi tập khí và không ngừng sám hối, tự kiểm điểm, cải thiện tật xấu, khuyết điểm, mới có thể
thu nhập được nhiều hạnh phúc an vui.
Phật tử nghe xong, hoan hỷ lễ tạ, nói:- Cảm ơn thầy đã chỉ dạy.
Hy vọng sau này con có cơ hội sống gần thầy, được làm người tu thiền sinh hoạt trong thiền viện của thầy, được thưởng thức tiếng chuông trống sớm khuya, yên tĩnh đọc lời kinh tiếng kệ.
Thiền sư nói:
– Con hít vào thở ra mà TÂM KHÔNG CHẤP MẮC CHUYỆN ĐỜI là đọc kinh.
Tim đập mạch máu động là tiếng chuông, tiếng trống.
Thân thể là thiền viện.
Hai tai nghe tỉnh giác là Bồ đề.
Nếu con làm được như thế thì ở đâu cũng được an vui,
hà tất phải đợi đến được sinh hoạt ở thiền viện!? (*___*)
BÀI MINH trong Qui Sơn Cảnh Sách
Thân, nhà hư vọng chiêm bao,
Cảnh đời, bóng sắc tan vào hư không.
Tương lai, qúa khứ vô cùng,
Xuống lên, chìm nổi mông lung nhọc nhằn.
Ba vòng, chưa thoát khỏi thân,
Chừng nào nghỉ, được bình an, bao giờ?
Thế gian tham luyến mê mờ,
Duyên theo năm ấm, kết hờ thành thân.
Sinh ra, già chết xoay vần,
Là không mà chở vô ngần khổ đau.
Bởi vô minh ấy làm đầu,
Nhân mê lầm mới đi vào tử sinh.
Hoàng hôn rồi lại bình minh
Sao không qúi tiếc mà đành buông xuôi?
Phút giây chẳng hẹn một đời,
Luống qua để hận bời bời mai sau.
Mê, mê lầm nối tiếp nhau,
Mê này chưa dứt, lầm sau đến rồi.
Cũng vì sáu giặc trên đời,
Sáu đường lui tới, luân hồi quẩn quanh,
Sớm thưa hỏi những thầy lành,
Gần người trí đức cho rành pháp tu,
Lìa xa gai góc, mịt mù,
Thân tâm tỏ rõ, phù hư cuộc đời.
Như mây kia nổi giữa trời,
Các duyên nào bức ngặt người rõ duyên?
Xét cùng lý đạo diệu huyền,
Nhận sâu yếu chỉ ngộ liền tự tâm.
Không ghi không nhớ sáu trần,
Tâm không vướng cảnh, cảnh dần lặng yên.
Sáu căn từ đó an nhiên,
Đứng đi vắng bặt, gì phiền nữa đâu.
Tâm không sinh, dẫu mảy nào,
Hằng sa pháp lặng tan vào Chơn Tâm.
Thông Hội
(Dịch và chuyển sang thể thơ)
Chẳng phải từ bên ngoài mà được

Có một vị cư sĩ đang tránh mưa dưới mái hiên, nhìn thấy một vị thiền sư đang cầm dù đi qua
Ngay khi ấy ông liền gọi to rằng: “Thiền sư! Ngài độ khắp chúng sinh thử xem nào!
Cho con xin đi nhờ một quãng đường được không?”.
Thiền sư nói: “Ta đang ở trong mưa, còn ông ở dưới mái hiên, mà dưới mái hiên thì không có mưa, vậy ông chẳng cần ta độ”. Vị cư sĩ lập tức chạy ra khỏi mái hiên, đứng ở trong mưa, nói rằng:
“Hiện tại con cũng ở trong mưa, con đáng được độ rồi nhé!”.
Thiền sư: “Ta ở trong mưa, ông cũng trong mưa, ta chẳng bị ướt mưa, do vì có dù; ông bị mưa ướt,
nhân vì không dù. Do đó, chẳng phải là ta có khả năng độ ai mà là do dù (Pháp) độ ta. Ông nếu muốn được độ, chẳng cần nhờ đến ta, xin mời hãy tự tìm dù tự che nhé!”. Nói xong liền đi mất.
Thiền sư nói: “Ta đang ở trong mưa, còn ông ở dưới mái hiên, mà dưới mái hiên thì không có mưa, vậy ông chẳng cần ta độ”. Vị cư sĩ lập tức chạy ra khỏi mái hiên, đứng ở trong mưa, nói rằng:
“Hiện tại con cũng ở trong mưa, con đáng được độ rồi nhé!”.
Thiền sư: “Ta ở trong mưa, ông cũng trong mưa, ta chẳng bị ướt mưa, do vì có dù; ông bị mưa ướt,
nhân vì không dù. Do đó, chẳng phải là ta có khả năng độ ai mà là do dù (Pháp) độ ta. Ông nếu muốn được độ, chẳng cần nhờ đến ta, xin mời hãy tự tìm dù tự che nhé!”. Nói xong liền đi mất.
Bình: Chính mình có dù, liền chẳng có thể bị mưa ướt. Nếu mình sống với Chân như Phật tính, thì chẳng bị ma mê hoặc. Trời mưa chẳng mang dù, lại ỷ lại người khác có thể giúp mình. Bình thường chẳng tìm về tự tánh, tưởng người khác có thể đưa mình ra khỏ sinh tử sao? Kho báu nhà mình chẳng đem ra dùng, mãi mong cầu người khác giúp, há được thỏa lòng mãn ý ư? Cây dù của mình tự che cho chính mình, Tự tánh, tự độ, tất cả việc phải cầu nơi chính mình.
– Thiền sư chẳng chấp nhận cho mượn cây dù, đây rõ ràng chính là lòng từ bi rộng lớn của thiền sư vậy.
Hãy biết cách khai phá giá gia tài sẳn có của mình, vì chân hạnh phúc chẳng phải từ bên ngoài mà có được
Người chưa quen biết
Có một tiểu hòa thượng mới đến thiền viện, anh ta chủ động đi gặp thiền sư Trí Nhàn, nói thành khẩn: – Con mới đến, xin sư phụ chỉ bảo con phải làm những gì.
Thiến sư Trí Nhàn mỉm cười nói:
– Trước hết, con hãy đi làm quen với chúng tăng trong chùa.
Ngày hôm sau, tiểu hòa thượng lại đến gặp thiền sư, hỏi:
– Chúng tăng con đã làm quen hết rồi, giờ phải làm gì?
Thiền sư Trí Nhàn cũng mỉm cười bảo:
– Nhất định còn sót, con hãy tiếp tục tìm hiểu làm quen đi.
Ngày thứ ba, tiểu hòa thượng lại đến gặp thiền sư, nói chắc chắn:
– Tất cả tăng lữ trong chùa con đều biết cả rồi, giờ con muốn có việc làm.
Thiền sư Trí nhàn vẫn mỉm cười nói:
– Còn một người con vẫn chưa nhận biết, hơn nữa, người ấy lại vô cùng quan trọng với con.
Tiểu hòa thượng rời khỏi phòng thiền của thiền sư, lại đi tìm từng phòng, hỏi từng người …
Nhiều ngày trôi qua, tiểu hòa thượng vẫn không biết mình bỏ sót ai. Một hôm, anh ta đến bên miệng giếng, chợt nhìn thấy hình bóng của mình và tỉnh ngộ, vội chạy ngay đi gặp thiền sư Trí Nhàn…
Bình: Tuy quen mà lạ, tuy lạ mà quen. Lạ, quen tại mình
.
Bát nước
Có một người giàu và một người nghèo cùng tranh luận thế nào là hạnh phúc.
Người nghèo nói: – Hạnh phúc chính là hiện tại.
Người giàu nhìn người nghèo ăn bận quần áo cũ rách, ở trong chòi tranh lụp xụp, nói giọng khinh miệt:
– Vậy mà ngươi có thể gọi là hạnh phúc? Hạnh phúc của ta là tòa nhà trăm gian lộng lẫy nguy nga, là nô bộc cả ngàn người!
Cuộc đời biến đổi vô thường, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi tòa nhà trăm gian của người giàu,
rồi tất cả nô bộc đều bỏ đi, người giàu chỉ trong một đêm biến thành kẻ ăn mày.
Người ăn mày lang thang xin ăn giữa trời nắng gắt, mồ hôi nhễ nhại, đi ngang qua chòi tranh của người nghèo, muốn xin nước uống. Người nghèo bưng ra một bát nước trong, hỏi: – Thế bây giờ ông cho rằng cái gì là hạnh phúc ?
Người ăn mày đáp:
– Hạnh phúc chính là bát nước ở trong tay ông lúc này đây…
Nghiệp Trú Ở Đâu?
Đức vua (Milinda) hỏi: (Đại Đức Na Tiên)
– Thế thì các nghiệp thiện, ác ấy nó trú ở đâu?
– Trú ở chỗ nào thì rất khó nói, nhưng Nghiệp hằng đi theo chúng sanh từ
cảnh giới này sang cảnh giới kia như bóng với hình vậy.
– Không thể chỉ rõ thiện ở chỗ này hay ác ở chỗ kia sao?
– Thưa không.
– Đại đức có ví dụ nào về điều ấy không?
– Ví dụ một cái cây lớn sẽ có trái, đại vương có thể nào chỉ cho bần tăng rõ
là trái nó sẽ nằm tại chỗ này, tại chỗ kia ở trên cành hay chăng?
– Không thể.
– Cũng như thế ấy là các nghiệp mà chúng sanh hằng gánh chịu,
nó luân lưu từ đời này sang kiếp kia, chẳng biết thời gian nào, chẳng biết không gian nào nó
sẽ trổ quả, nhưng chắc chắn nó sẽ trổ quả. Thiện thì an vui mà ác thì đau khổ, tâu đại vương !
– Thật là tuyệt!
(Trích Kinh Na Tiên Tỳ Kheo)


